Cần Thơ là nhịp chảy hiền hòa của miền Tây sông nước. Khi trời còn chưa tỏ, bạn xuống con thuyền máy nổ giòn tan lướt trên dòng sông Hậu mênh mông, và rồi chợ nổi Cái Răng hiện ra: hàng trăm chiếc ghe chở đầy dưa hấu, khóm, xoài chen nhau, mỗi ghe treo lủng lẳng cây bẹo cắm thứ mình bán. Tiếng máy nổ, tiếng rao, tiếng mặc cả rộn ràng, ai đó chuyền sang tô hủ tiếu nóng hổi và ly cà phê ngay trên mặt nước, tất cả tạo nên một phiên chợ chỉ miền Tây mới có.
Dòng nước dẫn bạn len lỏi vào những con rạch nhỏ rợp bóng dừa nước, hai bên là vườn cây trĩu quả. Ghé một miệt vườn, tự tay hái chôm chôm, măng cụt chín mọng, ngồi trên chiếc võng nghe đờn ca tài tử ngân nga câu vọng cổ mùi mẫn, nhấp ngụm trà mật ong, cái chân chất phóng khoáng của người miền Tây khiến lòng người ấm áp lạ.
Chiều xuống, bến Ninh Kiều lên đèn. Cây cầu đi bộ cong cong lấp lánh soi bóng sông Hậu, du thuyền chầm chậm lướt qua chở theo tiếng nhạc và mùi cá kèo nướng thơm lừng. Cần Thơ không hào nhoáng, không vội vã, nhưng chính cái mộc mạc, chân tình và nhịp sống chậm rãi ấy lại níu chân người ta ở lại, để thương một miền quê sông nước hiền hòa.